Mê Luyến Chi Khanh - Chương 2: Ranh giới giữa “người nhà” và “người xa lạ”
Đêm trong Tống gia luôn yên tĩnh đến mức khiến người ta khó thở.
Không phải kiểu yên bình.
Mà là kiểu im lặng có quy tắc.
🖤 1. Người đàn ông ở lại
Sau bữa tối, mọi người lần lượt rời đi.
Chỉ còn lại Tống Khanh Khanh và anh trong phòng khách.
Anh vẫn ngồi đó.
Không xem điện thoại.
Không nói chuyện.
Tống Khanh Khanh do dự một lúc rồi lên tiếng:
“Anh không về sao?”
Anh nhìn cô:
“Tạm thời ở lại.”
Chỉ một câu ngắn.
Không giải thích.
⚠️ 2. Cảm giác khó chịu không rõ lý do
Cô siết nhẹ tay:
“Ở lại đây… không tiện đâu.”
Anh không phản ứng ngay.
Ánh mắt anh lướt qua cô rất nhanh.
“Không ai nói là không tiện.”
Câu trả lời khiến không khí dừng lại.
🧩 3. Một sự tồn tại lạ lùng trong cùng một nhà
Những ngày sau đó.
Anh ở lại Tống gia.
Nhưng không giống “người thân”.
Anh dậy rất sớm.
Luôn ra ngoài trước khi mọi người thức.
Và trở về khi đêm đã khuya.
Gần như không chạm mặt ai.
Ngoại trừ Tống Khanh Khanh.
🖤 4. Những lần vô tình gặp nhau
Một lần cô xuống bếp lấy nước.
Anh cũng đứng đó.
Không ai nói trước.
Không ai chào trước.
Chỉ là ánh mắt chạm nhau trong vài giây.
Tống Khanh Khanh vội quay đi:
“Xin lỗi…”
Anh đáp:
“Không cần.”
⚠️ 5. Khoảng cách không tên
Cô cảm thấy rất rõ—
người này không giống những người trong gia đình.
Không thân thiện.
Không dễ tiếp cận.
Nhưng cũng không hoàn toàn xa cách.
Một loại khoảng cách… khó gọi tên.
🧠 6. Một cuộc nói chuyện bị cắt ngang
Tối hôm đó, cha cô gọi anh vào thư phòng.
Tống Khanh Khanh vô tình đi ngang qua.
Nghe loáng thoáng vài câu:
“Đừng để nó biết quá nhiều.”
“Chỉ cần giữ mọi thứ đúng kế hoạch.”
Cô khựng lại.
🔴 7. Cảm giác bị che giấu
Cô đứng ngoài cửa rất lâu.
Nhưng không dám vào.
Khi anh bước ra, anh nhìn thấy cô.
Chỉ dừng lại một giây.
Rồi đi qua.
Không hỏi gì.
Không giải thích gì.
🖤 8. Một suy nghĩ bắt đầu hình thành
Tống Khanh Khanh nằm trên giường.
Không ngủ được.
Trong đầu cô cứ lặp lại ánh mắt của anh.
Và những câu nói không đầy đủ trong thư phòng.
Cô bắt đầu cảm thấy—
có thứ gì đó trong gia đình này đang bị giấu đi.
🔥 Kết thúc chương 2
Đêm khuya.
Căn nhà chìm vào im lặng.
Nhưng lần này, Tống Khanh Khanh không còn cảm thấy bình thường nữa.
Vì cô biết—
người đàn ông đó không chỉ đơn giản là “người sắp trở thành người nhà”.
(Hết chương 2)