Mê Luyến Chi Khanh - Chương 3: Bí mật trong thư phòng
Sáng sớm hôm sau, Tống gia vẫn như mọi ngày.
Người hầu làm việc đúng giờ.
Bữa sáng được chuẩn bị đúng vị trí.
Mọi thứ đều “đúng quy tắc” đến mức máy móc.
🖤 1. Người đàn ông biến mất như thường lệ
Anh lại rời đi từ rất sớm.
Không ai biết anh đi đâu.
Cũng không ai hỏi.
Chỉ có Tống Khanh Khanh vô tình nhìn thấy cửa phòng anh đã mở từ trước bình minh.
Trống rỗng.
Như chưa từng có ai ở đó.
⚠️ 2. Cảm giác bị kéo vào một vòng xoáy
Cô xuống lầu, cầm ly nước.
Quản gia đi ngang qua, khẽ nhắc:
“Tiểu thư, hôm nay nên ở nhà.”
“Vì sao?”
Quản gia im lặng một giây:
“Gần đây không an toàn.”
Chỉ vậy thôi.
Không giải thích thêm.
🧩 3. Thư phòng không được phép vào
Buổi trưa, Tống Khanh Khanh đi ngang qua hành lang tầng hai.
Cửa thư phòng đang khép hờ.
Trước đây, nơi này luôn khóa.
Nhưng hôm nay—
không khóa.
🖤 4. Một bước sai lầm
Cô đứng trước cửa rất lâu.
Rồi đẩy nhẹ vào.
Bên trong rất yên tĩnh.
Ánh sáng lọt qua rèm cửa.
Trên bàn là rất nhiều tài liệu.
Hồ sơ.
Ảnh chụp.
⚠️ 5. Một cái tên quen thuộc
Tống Khanh Khanh nhìn thấy một tập hồ sơ.
Trên đó có tên cô.
Cô khựng lại.
Không chỉ có tên.
Mà còn có rất nhiều ghi chú bên cạnh.
🧠 6. Sự thật bị che giấu
Tay cô run nhẹ khi lật sang trang tiếp theo.
Nhưng đúng lúc đó—
một giọng nói vang lên sau lưng:
“Đừng chạm vào.”
🖤 7. Anh đã trở về
Tống Khanh Khanh quay lại.
Anh đứng ở cửa.
Không biết đã nhìn bao lâu.
Ánh mắt anh bình tĩnh.
Nhưng lạnh hơn thường ngày.
“Đó là gì?” cô hỏi.
Anh bước vào, đóng cửa lại:
“Không phải thứ em nên xem.”
⚠️ 8. Lần đầu tiên bị “ngăn lại”
Cô siết chặt tay:
“Vì sao lại có tên tôi ở đó?”
Không gian im lặng vài giây.
Anh nhìn cô rất lâu.
Rồi nói:
“Vì em liên quan.”
Chỉ bốn chữ.
Nhưng đủ khiến không khí thay đổi hoàn toàn.
🔴 9. Ranh giới bắt đầu vỡ
Tống Khanh Khanh lùi lại một bước:
“Liên quan cái gì?”
Anh không trả lời ngay.
Chỉ bước tới, cầm lấy tập hồ sơ và đóng lại.
“Chưa đến lúc biết.”
🔥 Kết thúc chương 3
Cửa thư phòng đóng lại.
Tống Khanh Khanh đứng yên rất lâu trong hành lang.
Lần đầu tiên cô nhận ra—
cuộc sống của mình từ trước đến nay có thể chỉ là một phần rất nhỏ của một kế hoạch lớn hơn.
(Hết chương 3)