Cha nuôi - Chương 2: Đứa trẻ không còn là đứa trẻ
Sáng sớm trong căn nhà nhỏ, ánh nắng xuyên qua rèm cửa tạo thành những vệt sáng vàng nhạt.
Tiếng nồi niêu trong bếp vang lên lạch cạch.
🖤 1. Người “con” ngày càng khó kiểm soát
Người đàn ông ngồi đọc báo, mắt hơi nheo lại.
Chưa kịp uống ngụm trà đầu tiên—
một tiếng gọi vang lên từ phòng khách:
“Cha nuôi!”
Ông thở dài.
“Lại chuyện gì nữa?”
Đứa trẻ… không, giờ không còn nhỏ nữa, đứng dựa cửa.
Áo khoác vắt hờ, tóc rối nhẹ.
“Xe của con đâu rồi?”
⚠️ 2. Cuộc sống yên bình bị phá vỡ mỗi ngày
Ông nhấp trà:
“Con đi quá nhanh, ta giữ hộ.”
“Giữ hộ hay giấu luôn?”
Ông im lặng.
🧠 3. Sự thay đổi khiến người ta không quen
Mười mấy năm trước, đứa trẻ chỉ biết khóc.
Mười mấy năm sau, lại biết cãi.
Nhưng điều khiến ông bất lực nhất là—
càng lớn, nó càng không nghe lời.
🖤 4. Hàng xóm bắt đầu đồn đoán
Bên ngoài cổng, hai bà hàng xóm thì thầm:
“Nhà đó kỳ lạ thật.”
“Ông già nuôi con gái không cùng huyết thống…”
“Nhưng con bé xinh thật.”
⚠️ 5. Một lời nói vô tình
Buổi chiều.
Đứa trẻ ngồi trên bậc thềm.
“Cha nuôi.”
“Hử?”
“Nếu con đi xa, cha có tìm không?”
Ông khựng lại một giây.
Rồi nói:
“Con thử xem.”
🧩 6. Câu trả lời không hoàn hảo
Đứa trẻ bật cười:
“Keo kiệt.”
Nhưng ánh mắt lại không cười.
🖤 7. Người cha già bắt đầu lo lắng
Đêm đó, ông không ngủ.
Ngồi nhìn ánh đèn ngoài sân.
“Con bé… lớn rồi thật.”
🔥 Kết thúc chương 2
Một mối quan hệ vốn đơn giản—
giờ bắt đầu xuất hiện những khoảng cách không gọi tên được.