Thánh Y Báo Thù - Chương 2: Thánh Y xuất thủ
🖤 1. Cuộc gọi khẩn cấp
Xe vừa rời khỏi biệt thự nhà họ Thẩm chưa được bao xa.
Điện thoại của Giang Dĩ Minh lại rung lên lần nữa.
“Giang tiên sinh… xin ngài giúp chúng tôi!”
Giọng bên kia hoảng loạn.
Là bệnh viện trung tâm thành phố.
⚠️ 2. Người sắp chết trong phòng cấp cứu
Phòng cấp cứu sáng đèn đỏ liên tục.
Bên trong, một bệnh nhân đang rơi vào trạng thái nguy kịch.
Nhịp tim giảm mạnh.
Máy báo động liên tục.
“Không kịp nữa rồi!”
Một bác sĩ hét lên.
🧠 3. Bác sĩ Trần xuất hiện
Một người đàn ông trung niên mặc áo blouse trắng bước vào.
Sắc mặt cực kỳ nghiêm trọng.
“Đã thử hết cách chưa?”
“Rồi… nhưng vô hiệu!”
Không khí trong phòng như bị đè nén.
🖤 4. Sự xuất hiện của kẻ bị xem thường
Đúng lúc đó—
Giang Dĩ Minh bước vào.
Không áo blouse.
Không thiết bị.
Không danh phận.
Một số bác sĩ cau mày:
“Anh ta là ai? Ai cho vào đây?”
⚠️ 5. Ánh mắt không ai hiểu
Bác sĩ Trần nhìn thấy anh thì lập tức tiến tới:
“Giang tiên sinh! Xin ngài!”
Cả phòng sững lại.
“Cậu ta… là người mà viện trưởng Trần phải cúi đầu sao?”
🧩 6. Một câu nói phá vỡ định kiến
Giang Dĩ Minh chỉ nhìn bệnh nhân.
Rồi nói nhẹ:
“Tránh ra.”
Không giải thích.
Không chần chừ.
🖤 7. Cây kim đầu tiên
Anh lấy ra một hộp kim bạc.
“Anh định làm gì?” một bác sĩ hét lên.
Nhưng không ai kịp ngăn.
Vút!
Một cây kim cắm xuống.
⚠️ 8. Cảnh tượng không thể tin
Máy tim đột nhiên ổn định lại.
“Cái gì?!”
“Không thể nào!”
Các bác sĩ kinh ngạc.
🧠 9. Kỹ thuật vượt ngoài hiểu biết
Giang Dĩ Minh tiếp tục.
Từng cây kim rơi xuống chính xác như máy tính.
Không sai một li.
Không thừa một bước.
Mồ hôi bắt đầu xuất hiện trên trán bác sĩ Trần.
“Đây… là Thập Nhị Huyền Châm?!”
🖤 10. Sinh tử trong vài phút
Chỉ trong vài phút—
nhịp tim bệnh nhân dần ổn định.
Đường thẳng tử thần trên máy theo dõi biến thành nhịp đập trở lại.
⚠️ 11. Cú vả mặt đầu tiên
Những bác sĩ từng khinh thường anh trước đó đều im lặng.
Không ai nói thêm một câu.
Người vừa bị gọi là “vô dụng”…
vừa cứu một mạng người ngay trước mặt họ.
🔥 Kết thúc chương 2
Bác sĩ Trần nhìn Giang Dĩ Minh, giọng run nhẹ:
“Giang tiên sinh… ngài rốt cuộc là ai?”
Anh không trả lời.
Chỉ thu lại kim bạc.
Rồi nói một câu:
“Người các anh không nên đắc tội.”
(Hết chương 2)