Thánh Y Báo Thù - Chương 3: Kẻ vô dụng và bí mật bị che giấu
🖤 1. Tin tức lan về nhà họ Thẩm
Chưa đầy nửa ngày sau.
Tin từ bệnh viện trung tâm đã lan ra ngoài.
“Một ca bệnh tử vong đã được cứu sống bằng châm cứu.”
“Người ra tay… là một thanh niên trẻ.”
Trong biệt thự nhà họ Thẩm, không khí lập tức thay đổi.
⚠️ 2. Sự nghi ngờ bắt đầu
Mẹ vợ đặt điện thoại xuống, nhíu mày:
“Có phải cùng tên không?”
Quản gia lắc đầu:
“Không chỉ cùng tên… người ta nói rõ là Giang Dĩ Minh.”
Cả phòng im lặng.
🧠 3. Người bị coi thường trở thành tâm điểm
Một người trong họ Thẩm bật cười khan:
“Không thể nào. Nó mà biết cứu người?”
“Ba năm qua nó chỉ biết làm việc vặt trong nhà thôi.”
Nhưng giọng nói đó… thiếu tự tin hơn trước.
🖤 4. Thẩm Tuyết Nhiên im lặng
Cô ngồi ở góc phòng.
Không nói gì.
Nhưng ánh mắt cô không còn bình thản như trước.
Trong đầu cô hiện lên hình ảnh hôm qua:
“Có người sắp chết rồi.”
⚠️ 5. Một cuộc gọi khác
Điện thoại lại rung.
Lần này là từ bệnh viện.
Giọng bác sĩ Trần:
“Xin hỏi… Giang tiên sinh có ở đó không?”
Mẹ vợ lập tức cầm máy:
“Cậu ta là con rể nhà tôi. Có chuyện gì?”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Rồi nói:
“Xin bà… đừng để cậu ấy rời đi.”
🧩 6. Câu nói khiến cả nhà chết lặng
“Chúng tôi vừa nhận được tin.”
“Bệnh nhân vừa được cứu… là con trai của chủ tịch tập đoàn Lâm thị.”
Không khí trong phòng đóng băng.
🖤 7. Thân phận bệnh nhân bị lộ
“Lâm thị…”
Một cái tên khiến cả thành phố phải chú ý.
Một gia tộc đứng đầu ngành tài chính.
Và người mà Giang Dĩ Minh vừa cứu…
là người thừa kế duy nhất.
⚠️ 8. Giá trị của một lần ra tay
Bác sĩ Trần nói tiếp, giọng khẩn:
“Nếu không có cậu ấy, chúng tôi đã phải chuẩn bị hậu sự.”
“Nhưng Giang tiên sinh chỉ mất… 7 phút.”
Cả phòng họ Thẩm lặng đi hoàn toàn.
🧠 9. Sự thật bắt đầu rạn nứt
Mẹ vợ siết chặt tay.
“Không thể nào…”
“Thằng đó chỉ là…”
Nhưng câu nói bị nghẹn lại.
Vì ngay cả bà cũng bắt đầu dao động.
🖤 10. Người quay lưng trở lại
Đúng lúc đó.
Cửa biệt thự mở ra.
Giang Dĩ Minh trở về.
Vẫn dáng vẻ bình thản.
Nhưng lần này—
không ai còn nhìn anh như trước.
⚠️ 11. Ánh mắt thay đổi
Tất cả ánh mắt trong phòng đều dõi theo anh.
Nghi ngờ.
Sợ hãi.
Và… tò mò.
Thẩm Tuyết Nhiên khẽ đứng dậy:
“Anh đã đi đâu?”
Giang Dĩ Minh trả lời đơn giản:
“Cứu người.”
🔥 Kết thúc chương 3
Không ai tin một kẻ từng bị gọi là “vô dụng” lại có thể cứu sống người thừa kế Lâm thị.
Nhưng sự thật đã bắt đầu xuất hiện vết nứt đầu tiên.
Và nhà họ Thẩm… sắp phải đối mặt với điều họ chưa từng dám tưởng tượng:
người mà họ coi thường bấy lâu, có thể là người mà cả thành phố phải cúi đầu.
(Hết chương 3)