Học Trò Của Tôi Không Bình Thường [H+] - Chương 1: Người mẫu trong ký ức
🖤 1. Phòng mỹ thuật và sự im lặng
Trường trung học nghệ thuật Thành Nam vào buổi chiều luôn yên tĩnh.
Ánh nắng xuyên qua cửa sổ lớn, rơi xuống những giá vẽ lộn xộn.
Lâm Dịch đứng trước bảng tranh.
Anh không nói gì.
Chỉ nhìn.
Trong mắt anh, mọi thứ đều “thiếu”.
Thiếu một thứ không ai gọi tên được.
⚠️ 2. Giáo viên bị ám ảnh bởi cái đẹp
“Cái đẹp không phải thứ nhìn thấy được…”
Anh lẩm bẩm.
“...mà là thứ khiến người ta không thể rời mắt.”
Anh đã sống với suy nghĩ đó quá lâu.
Đến mức nó trở thành một dạng chấp niệm.
🧠 3. Học sinh mới chuyển đến
Cánh cửa lớp học mở ra.
Giáo viên chủ nhiệm dẫn một học sinh vào.
“Đây là học sinh mới, từ hôm nay sẽ học lớp của chúng ta.”
Cô gái cúi nhẹ đầu.
Không biểu cảm dư thừa.
Không vội nói.
Chỉ im lặng.
🖤 4. Cảm giác đầu tiên: không đúng
Lâm Dịch ngẩng lên nhìn cô.
Chỉ một giây.
Anh khựng lại.
Không phải vì cô xinh đẹp.
Mà vì—
cảm giác “không đúng”.
Như thể cô không thuộc về không gian này.
⚠️ 5. Bức tranh đầu tiên
Cô đặt một tập hồ sơ lên bàn giáo viên.
“Em có thể tham gia lớp nâng cao không?”
Lâm Dịch mở ra.
Và dừng lại.
Trong đó là những bản phác thảo.
Không giống bài tập học sinh.
Tỷ lệ hoàn hảo.
Đường nét lạnh.
Bố cục chính xác đến mức phi tự nhiên.
🧩 6. Sự quan sát ngược lại
Lâm Dịch nhìn cô.
“Em học vẽ bao lâu rồi?”
Cô suy nghĩ một chút.
“Em không nhớ.”
Câu trả lời khiến cả lớp im lặng.
🖤 7. Một câu nói thay đổi không khí
Lâm Dịch khẽ nói:
“Em đang vẽ theo trí nhớ.”
Cô gái nhìn anh.
Rất lâu.
Rồi trả lời:
“Không.”
“Em đang vẽ theo những gì em từng nhìn thấy trong giấc mơ.”
⚠️ 8. Bức tranh chưa tồn tại
Gió từ cửa sổ thổi qua.
Một bức tranh trên bàn giáo viên bị lật xuống.
Cô cúi xuống nhặt lên.
Nhìn rất lâu.
Rồi nói:
“Bức này… chưa hoàn thành.”
Lâm Dịch sững lại.
“Em hiểu tranh của tôi sao?”
Cô đặt nó lại bàn.
“Em chỉ biết… nó đang nhìn em.”
🔥 Kết thúc chương 1
Trong lớp học mỹ thuật, ánh sáng chiều đổ dài trên hai người.
Một người theo đuổi cái đẹp đến ám ảnh.
Một người mang theo những bức tranh không thuộc về thế giới này.
Và từ khoảnh khắc đó, Lâm Dịch hiểu rằng:
cuộc gặp gỡ này không phải ngẫu nhiên.
mà giống như… một tác phẩm đã được “bắt đầu từ trước”.
(Hết chương 1)