Học Trò Của Tôi Không Bình Thường [H+] - Chương 2: Bức tranh bắt đầu “thở”
🖤 1. Đêm trong phòng mỹ thuật
Trường đã đóng cửa từ lâu.
Chỉ còn lại ánh đèn vàng trong phòng mỹ thuật của Lâm Dịch.
Anh ngồi một mình trước giá vẽ.
Không bật nhạc.
Không nói chuyện.
Chỉ có tiếng cọ chạm vào canvas.
“xoạt… xoạt…”
⚠️ 2. Bức tranh không tiến triển
Lâm Dịch dừng lại.
Nhìn tổng thể bức tranh.
Vẫn thiếu.
Vẫn không đúng.
“Rốt cuộc… thiếu ở đâu?”
Anh tự hỏi.
🧠 3. Hình ảnh cô học trò xuất hiện
Không hiểu vì sao.
Trong đầu anh lại hiện lên hình ảnh cô gái mới chuyển trường.
Ánh mắt bình tĩnh.
Giọng nói không cảm xúc.
Và câu nói:
“Bức tranh này… đang nhìn em.”
Lâm Dịch khẽ cau mày.
🖤 4. Sự xuất hiện bất ngờ
“Thầy vẫn chưa về sao?”
Giọng nói vang lên từ cửa.
Anh quay lại.
Cô học trò đứng đó.
Tay cầm một túi giấy.
⚠️ 5. Học sinh xuất hiện trong giờ cấm
“Em vào bằng cách nào?”
Lâm Dịch đứng dậy.
“Cửa không khóa.”
Cô trả lời đơn giản.
Nhưng anh biết rõ—
cửa đã khóa.
🧩 6. Bức tranh bị nhìn thấy
Cô bước vào phòng.
Ánh mắt dừng lại trên bức tranh đang vẽ dở.
Lần này cô không nói gì ngay.
Chỉ đứng nhìn.
Rất lâu.
🖤 7. Một câu nhận xét nguy hiểm
“Thầy đang vẽ em.”
Không phải câu hỏi.
Mà là khẳng định.
Lâm Dịch im lặng.
⚠️ 8. Sai lệch cảm giác
Anh nhìn bức tranh.
Rồi nhìn cô gái.
Một cảm giác kỳ lạ xuất hiện:
bức tranh và người thật… không khác nhau bao nhiêu.
🧠 9. Điều không nên xảy ra
Cô tiến lại gần giá vẽ.
Không xin phép.
Ngón tay chạm nhẹ lên canvas.
“Chỗ này sai rồi.”
Lâm Dịch lập tức nắm lấy cổ tay cô.
“Đừng chạm vào.”
🖤 10. Khoảnh khắc dừng lại
Không khí trong phòng đột ngột im bặt.
Cô ngẩng đầu nhìn anh.
Ánh mắt rất gần.
“Thầy sợ gì?”
⚠️ 11. Ranh giới bị xóa nhòa
Lâm Dịch không trả lời ngay.
Trong khoảnh khắc đó, anh nhận ra một điều:
Không phải cô đang bước vào tranh.
Mà là—
anh đang bị kéo ra khỏi thực tại.
🔥 Kết thúc chương 2
Đêm trong phòng mỹ thuật, hai người đứng rất gần nhau trước một bức tranh chưa hoàn thành.
Một người vẽ thế giới.
Một người… khiến thế giới trong tranh bắt đầu thay đổi.
Và Lâm Dịch bắt đầu hiểu:
cô học trò này không chỉ là “cảm hứng”.
mà có thể là… lỗi sai lớn nhất trong toàn bộ tác phẩm của anh.
(Hết chương 2)