Học Trò Của Tôi Không Bình Thường [H+] - Chương 4: Người trong bức tranh
🖤 1. Phòng vẽ đóng kín
Sau giờ học.
Lâm Dịch quay lại phòng mỹ thuật.
Lần này anh khóa cửa kỹ hơn.
Nhưng cảm giác bất an vẫn không biến mất.
⚠️ 2. Bức tranh “đang sống”
Anh đứng trước giá vẽ.
Nhìn thẳng vào bức tranh.
Và lần này—
anh nhận ra một điều đáng sợ.
Mắt của nhân vật trong tranh…
đã thay đổi góc nhìn.
Như thể đang nhìn theo chuyển động của anh.
🧠 3. Không phải ảo giác
Lâm Dịch bước sang trái.
Ánh mắt trong tranh cũng “dịch” theo.
Anh dừng lại.
Tim đập mạnh.
“Không thể nào…”
🖤 4. Tiếng gõ cửa
Cộc… cộc…
Có tiếng gõ cửa.
“Thầy ơi.”
Giọng nói quen thuộc.
⚠️ 5. Cô xuất hiện trong thời điểm không thể
Lâm Dịch quay lại.
Cô học trò đứng ngoài cửa.
“Em không khóa cửa à?”
Anh hỏi.
Cô lắc đầu.
“Thầy quên rồi.”
🧩 6. Một chi tiết sai lệch
Lâm Dịch nhìn cửa.
Nó đã khóa.
Rõ ràng là anh vừa khóa.
🖤 7. Hai thực tại chồng lên nhau
Anh quay lại nhìn bức tranh.
Rồi nhìn cô gái.
Một bên trong phòng.
Một bên trong canvas.
Nhưng…
cả hai đều “đúng”.
⚠️ 8. Câu hỏi nguy hiểm
Cô bước vào phòng.
Nhìn thẳng bức tranh.
“Thầy có thấy không?”
“Em đang ở trong đó.”
🧠 9. Lâm Dịch mất kiểm soát
Anh lùi lại.
“Em đang nói gì vậy?”
Cô nghiêng đầu.
“Thầy vẽ em mà.”
“Vậy em phải tồn tại chứ.”
🖤 10. Bức tranh hoàn chỉnh thêm một phần
Trên canvas—
bóng người thứ hai xuất hiện.
Lần này không còn mờ.
Mà rõ ràng hơn.
Giống như cô gái đang đứng ngay trong phòng.
⚠️ 11. Ranh giới sụp đổ
Lâm Dịch bắt đầu không phân biệt được nữa.
Cô gái trước mặt.
Bức tranh sau lưng.
Cái nào là thật?
🔥 Kết thúc chương 4
Trong căn phòng mỹ thuật kín cửa, ánh đèn trắng chiếu xuống hai “phiên bản” của cùng một hình bóng.
Một người đang đứng ngoài đời thật.
Một người đang tồn tại trong bức tranh chưa hoàn thành.
Và Lâm Dịch nhận ra một điều kinh hoàng:
có thể chính anh… mới là người đang bị “vẽ lại”.
(Hết chương 4)