Phải Lòng Lớp Trưởng Lớp Kế Bên - Chương 2: Người đứng sau ánh mắt ấm áp
🖤 1. Thói quen không còn là ngẫu nhiên
Một tuần trôi qua.
Trình Dương vẫn xuất hiện mỗi ngày sau giờ học.
Lục Hàn bắt đầu quen với sự hiện diện đó.
Dù anh không nói ra.
⚠️ 2. Sự khác biệt nhỏ
Hôm nay, Trình Dương đến muộn hơn bình thường.
Tay cậu cầm một túi tài liệu.
“Xin lỗi, hôm nay lớp trưởng bận họp.”
Lục Hàn liếc nhìn:
“Cậu không cần giải thích.”
Trình Dương cười:
“Nhưng tớ vẫn muốn nói.”
🧠 3. Khoảng cách bị thu hẹp
Hai người đi song song trên hành lang.
Không ai nói nhiều.
Nhưng sự im lặng không còn khó chịu như trước.
🖤 4. Một câu hỏi bất ngờ
Trình Dương hỏi:
“Cậu có từng thích ai chưa?”
Lục Hàn dừng lại một nhịp.
“Không.”
Câu trả lời ngắn gọn.
⚠️ 5. Nhưng ánh mắt không nói vậy
Trình Dương nhìn anh:
“Thật không?”
Lục Hàn không trả lời.
Chỉ bước tiếp.
🧩 6. Một người khác trong câu chuyện
Cùng lúc đó, ở phía hành lang đối diện.
Một nhóm học sinh đi ngang qua.
Có người nói:
“Trình Dương hình như đang thích một người lớp khác.”
Lục Hàn nghe thấy.
Nhưng không dừng lại.
🖤 7. Cảm giác lạ xuất hiện
Tối hôm đó.
Lục Hàn ngồi làm bài tập.
Nhưng tâm trí lại không tập trung.
Hình ảnh Trình Dương cứ xuất hiện.
⚠️ 8. Người luôn chủ động bước vào cuộc sống anh
Cậu không ép buộc.
Không đòi hỏi.
Chỉ luôn xuất hiện đúng lúc.
🧠 9. Sự quan tâm vượt quá bình thường
Ngày hôm sau.
Trình Dương mang thêm một quyển sách đến.
“Cái này hợp với cậu.”
Lục Hàn nhìn:
“Cậu điều tra tôi à?”
Trình Dương lắc đầu:
“Không cần điều tra.”
“Chỉ là để ý thôi.”
🖤 10. Khoảnh khắc lệch nhịp
Lục Hàn im lặng.
“Để ý?”
Trình Dương gật đầu:
“Ừ.”
Không khí giữa hai người khựng lại một chút.
⚠️ 11. Một người khác được nhắc tới
Ngay lúc đó, một bạn học chạy tới:
“Trình Dương! Người cậu thích đến tìm cậu kìa!”
Không khí thay đổi.
Lục Hàn nhìn sang.
Trình Dương hơi khựng lại.
🔥 Kết thúc chương 2
Khoảnh khắc đó rất ngắn.
Nhưng đủ để Lục Hàn nhận ra—
trong thế giới của Trình Dương, có một “người khác” không phải anh.
Và lần đầu tiên, trong lòng Lục Hàn xuất hiện một cảm giác rất lạ:
không phải giận.
không phải buồn.
mà là… không muốn bị bỏ lại phía sau.
(Hết chương 2)