Chiếm Đoạt Vợ Của Kẻ Thù - Chương 40: Kết thúc — Nhưng không phải là hồi kết
Mười năm trôi qua.
Hàn Thanh — giờ là một cô gái mười tuổi, thông minh, mạnh mẽ.
Thẩm Thanh — vẫn là một doanh nhân thành công, nhưng giờ — tập trung vào gia đình.
Và Hàn Mặc Thần — giờ hoàn toàn khác.
Không còn là kẻ báo thù.
Mà là — người cha, người chồng, người đàn ông đã học cách sống.
⚠️ 1. Ngày kỷ niệm — 10 năm
Họ đứng trong khu vườn — nơi từng là biệt thự Hàn gia.
Giờ là khu vườn đầy hoa.
Hàn Thanh chạy quanh, hái hoa.
"Mẹ ơi! Con hái được hoa!"
"Tuyệt vời con!" cô nói.
Hắn nhìn cô: "10 năm."
"10 năm rồi." cô nói.
"Có điều gì — anh hối hận không?"
"Không." hắn nói. "Không một điều gì."
🧩 2. Quá khứ không còn đau
Đêm đó, Hàn Thanh đã ngủ.
Họ ngồi trong phòng khách — như thường lệ.
"Em nhớ mẹ không?" cô hỏi.
"Lâm Mai Hà?"
"Đúng."
Hắn im lặng.
Rồi nói: "Nhớ."
"Nhưng không còn đau."
"Cô — đã chữa lành tất cả."
Cô nắm tay hắn: "Mẹ — sẽ tự hào về anh."
"Bà ấy — luôn tự hào về anh."
🔥 3. Tương lai — Phía trước
"Có kế hoạch gì cho tương lai không?" cô hỏi.
"Không." hắn nói.
"Chỉ — sống."
"Với cô."
"Với con."
"Và với — tất cả những ngày còn lại."
Cô mỉm cười: "Anh thật sự — không còn là kẻ lạnh lùng nữa."
"Không." hắn nói. "Bởi vì — cô đã thay đổi tôi."
"Hoặc — chúng ta đã thay đổi — cùng nhau."
💀 4. Lời cuối cùng — Nhưng không phải kết thúc
Cô nhìn ra cửa sổ.
Bên ngoài — trăng sáng, sao lung linh.
Hàn Thanh ngủ trong phòng kế bên.
Và hắn — ngồi cạnh cô.
"Chúng ta — đã đi một chặng đường dài." cô nói.
"Đúng." hắn nói.
"Từ đêm cưới bị cắt đôi — đến đêm nay."
"Từ kẻ thù — đến người yêu."
"Từ cô gái bị giam giữ — đến người phụ nữ tự do."
"Và từ — sự căm hận — đến — tình yêu."
Hắn ôm cô: "Cô biết không?"
"Gì?"
"Tôi — không bao giờ hối hận."
"Về bất cứ điều gì."
Cô nhìn hắn.
"Kể cả việc bắt cóc tôi?"
Hắn cười: "Kể cả việc bắt cóc cô."
"Nhưng — tôi không gọi đó là bắt cóc."
"Vậy gọi là gì?"
"Định mệnh."
Cô mỉm cười.
Và hắn — hôn cô.
Không phải vì sự thù hận.
Mà vì — tình yêu.
Hoàn toàn.