Chiếm Đoạt Vợ Của Kẻ Thù - Chương 42: Người đàn ông từ quá khứ — Lời xin lỗi muộn màng
Thẩm Thanh suy nghĩ rất lâu.
Rồi gật đầu.
Hắn nhìn cô: "Cô chắc chứ?"
"Chắc." cô nói. "Anh đợi ở ngoài."
Hắn muốn nói gì đó.
Nhưng im lặng.
Và bước ra.
⚠️ 1. Chỉ có hai người
Trong phòng, chỉ còn cô và Lâm Đông.
Anh ta ngồi xuống.
"Cô có thể giận tôi." anh ta nói.
"Tôi đã làm nhiều chuyện sai."
"Tôi biết." cô nói.
"Nhưng tôi — tôi thật sự yêu cô."
Cô nhìn anh ta: "Yêu — hay muốn chiếm hữu?"
Anh ta im lặng.
"Có khác nhau không?"
"Có." cô nói. "Yêu — là muốn người khác hạnh phúc."
"Còn muốn chiếm hữu — chỉ muốn người khác thuộc về mình."
🧩 2. Lời thú nhận
Lâm Đông cúi đầu: "Tôi đúng là muốn chiếm hữu cô."
"Tôi — tôi đã sai."
"Khi tôi nhìn thấy cô bên Hàn Mặc Thần — tôi chỉ muốn cướp cô lại."
"Nhưng giờ — tôi hiểu rồi."
"Anh hiểu gì?"
"Cô — không phải món đồ." anh ta nói. "Cô không thuộc về ai."
"Cô chỉ thuộc về chính mình."
Cô im lặng.
🔥 3. Về Hàn Thanh
"Cô đã cho con gái tên Hàn Thanh." Lâm Đông nói.
"Đúng." cô nói. "Vì tôi muốn con — nhớ đến gia đình thật của mẹ."
"Tôi hiểu."
"Và tôi — tôi muốn gặp cô bé."
Cô lắc đầu: "Không."
"Tại sao?"
"Bởi vì cô bé — không cần biết về quá khứ."
"Cô bé chỉ cần biết — cô ấy được yêu thương."
Anh ta gật đầu: "Tôi tôn trọng quyết định của cô."
💀 4. Ra đi lần cuối
Lâm Đông đứng dậy: "Tôi sẽ không quấy rầy nữa."
"Tin tứt của cô — tôi đã biết hết."
"Cô hạnh phúc."
"Đó là điều tôi muốn — từ lâu."
Cô đứng dậy: "Anh thay đổi nhiều."
"10 năm — có thể thay đổi một người." anh ta nói.
"Anh cũng vậy." cô nói. "Và anh ấy cũng vậy."
"Cuộc sống — đã thay đổi tất cả chúng ta."
Anh ta mỉm cười: "Tạm biệt, Thanh."
"Anh đừng gọi tôi như vậy." cô nói. "Chỉ có người tôi yêu — mới gọi tôi như vậy."
Anh ta gật đầu: "Thôi được."
"Tạm biệt, cô Thẩm."
🌙 Kết thúc chương 42