Chiếm Đoạt Vợ Của Kẻ Thù - Chương 44: Lê Hoàng — Người đàn ông cuối cùng
Một tháng sau, tin tức nổ ra.
**"Lê Hoàng — Qua đời trong nhà tù — Thọ 72 tuổi."**
Thẩm Thanh đọc tin, không cảm thấy gì.
Không vui.
Không buồn.
Không tức giận.
Chỉ là — sự trống rỗng.
⚠️ 1. Hàn Mặc Thần — Phản ứng
Hắn không nói gì khi biết tin.
Chỉ đứng ở cửa sổ — nhìn ra bên ngoài.
Cô bước đến: "Anh ổn không?"
"Không." hắn nói.
"Tôi nghĩ — tôi đã căm hận ông ta."
"Nhưng khi ông ta chết — tôi không cảm thấy gì."
"Có thể — tôi đã hết căm hận rồi."
Cô hỏi: "Anh thấy buồn không?"
"Không." hắn nói. "Không buồn. Không vui."
"Chỉ — trống rỗng."
🧩 2. Lâm Đông — Người gửi thư
Một tuần sau, cô nhận được một bức thư.
Từ Lâm Đông.
*"Cha tôi đã chết."*
*"Trước khi chết, ông ấy nói một điều với tôi."*
*"'Con hãy nói với cô Thẩm Thanh — tôi xin lỗi.'"*
*"'Và nói với Hàn Mặc Thần — tôi thua.'"*
*"'Nhưng tôi không hối hận.'"*
*"Tôi không biết câu đó có nghĩa gì."*
*"Nhưng tôi nghĩ — cô nên biết."*
Cô đặt thư xuống.
🔥 3. Sự thật không cần thiết
Hắn đọc thư.
Rồi đốt nó.
"Anh làm gì vậy?" cô hỏi.
"Đốt." hắn nói. "Tôi không cần — sự tha thứ của kẻ chết."
"Tôi chỉ cần — sự tha thứ của chính mình."
"Và — của cô."
Cô ôm hắn: "Tôi đã tha thứ cho anh — từ lâu."
"Từ khi nào?"
"Từ khi anh — dừng lại ở cửa phòng tôi — và không bước vào."
Hắn im lặng.
Nhớ lại.
Đêm đầu tiên.
Khi hắn đến phòng cô — nhưng không vào.
"Vậy từ đầu — cô đã biết?"
"Không." cô nói. "Tôi chỉ — cảm nhận được."
💀 4. Người phụ nữ hiểu
"Đôi khi — tôi tự hỏi." cô nói.
"Hỏi gì?"
"Nếu đêm đó — anh không dừng lại."
"Nếu anh chỉ — bước vào."
"Anh nghĩ sao?"
Hắn nhìn cô: "Tôi không biết."
"Nhưng tôi biết một điều."
"Gì?"
"Nếu tôi bước vào — tôi sẽ không có cô — như bây giờ."
"Và tôi — tôi không muốn đánh mất cô."
Cô mỉm cười: "Anh lãng mạn quá."
"Không." hắn nói. "Chỉ — nói sự thật."
🌙 Kết thúc chương 44