Chiếm Đoạt Vợ Của Kẻ Thù - Chương 47: Ngôi nhà trống — Khi con đi xa
Sau khi Hàn Thanh đi, ngôi nhà nhỏ bên hồ nước — trở nên trống vắng.
Hắn ngồi trong phòng khách — nhìn ảnh con gái.
"Từ khi nào — con gái tôi lớn như vậy?"
Cô ngồi cạnh: "Nhanh quá — đúng không?"
"Quá nhanh."
"Có cảm giác — như vừa mới hôm qua — cô bé còn ngồi trên vai tôi."
"Nhưng giờ — đã đi xa hàng ngàn dặm."
⚠️ 1. Cuộc gọi đầu tiên
Tối hôm đó, điện thoại hắn reo.
Là Hàn Thanh.
"Bố ơi! Con đến nơi rồi!"
Hắn nắm điện thoại — như nắm kho báu.
"Con ổn không? Có thiếu thứ gì không? Có ai bắt nạt con không?"
"Bố ơi!" Hàn Thanh cười. "Con ổn mà!"
"Mẹ đâu?"
Thẩm Thanh nhận điện thoại: "Mẹ đây con."
"Mẹ ơi! Con nhớ mẹ!"
"Mẹ cũng nhớ con."
Hắn ngồi cạnh — nghe cuộc trò chuyện.
Không nói gì.
Chỉ — mỉm cười.
🧩 2. Hai người — Một lần nữa
Sau cuộc gọi, cô nhìn hắn.
"Anh khóc à?"
"Không." hắn nói.
"Có."
"Không có."
Cô lau nước mắt trên mặt hắn.
"Thôi đi. Có."
Hắn cười: "Tôi không biết — tôi lại có thể khóc — nhiều như vậy."
"Anh đã khóc nhiều — suốt đời anh." cô nói.
"Không phải vì buồn."
"Mà vì — hạnh phúc."
🔥 3. Du lịch — Ý tưởng mới
"Mình nên đi du lịch." cô nói một hôm.
"Du lịch?"
"Đúng. Cả hai — không có con."
"Anh muốn đi đâu?"
"Bất cứ đâu — miễn là — cùng nhau."
Hắn suy nghĩ.
Rồi nói: "Ý tưởng hay."
"Nhưng — cô phải chọn điểm đến."
"Tôi?"
"Đúng. Tôi không biết — thế giới bên ngoài."
"Tôi chỉ biết — thế giới ngầm."
Cô cười: "Vậy — mình đi Paris đi."
"Paris?"
"Đúng. Thành phố của tình yêu."
"Tại sao?"
"Bởi vì — chúng ta chưa bao giờ đi — với tư cách — vợ chồng."
💀 4. Hành trình bắt đầu
Một tháng sau — họ lên máy bay.
Hướng — Paris.
Khi máy bay cất cánh, cô nhìn hắn.
"Anh nghĩ sao?"
"Tôi nghĩ — tôi chưa bao giờ đi — như một người bình thường."
"Người bình thường?"
"Không phải doanh nhân."
"Không phải kẻ báo thù."
"Không phải cha."
"Chỉ — một người đàn ông — đi cùng vợ."
Cô nắm tay hắn: "Anh sẽ thích — tôi hứa."
🌙 Kết thúc chương 47