Chiếm Đoạt Vợ Của Kẻ Thù - Chương 52: Đời người — Như chu kỳ
Năm mươi lăm tuổi.
Hàn Thanh — có thêm một đứa cháu.
Thẩm Thanh — vẫn làm việc — nhưng ít hơn.
Và Hàn Mặc Thần — đã nghỉ hưu.
⚠️ 1. Người đàn ông về hưu
"Anh nghỉ hưu — thật sao?" cô hỏi.
"Thật." hắn nói. "Tôi đã — làm đủ rồi."
"Ba mươi năm — chiến đấu."
"Ba mươi năm — xây dựng."
"Bây giờ — tôi muốn nghỉ."
Cô nhìn hắn: "Anh sẽ làm gì?"
"Làm gì?" hắn nghĩ. "Làm — tất cả những điều — tôi chưa bao giờ làm."
"Ví dụ?"
"Nấu ăn. Làm vườn. Đọc sách."
"Cùng cô."
Cô cười: "Anh biết nấu ăn không?"
"Không." hắn nói. "Nhưng — cô dạy tôi."
🧩 2. Cuộc sống mới — Chậm rãi
Họ bắt đầu cuộc sống mới — chậm rãi.
Sáng — đi dạo bên hồ.
Chiều — làm vườn.
Tối — đọc sách cùng nhau.
"Anh thấy sao?" cô hỏi.
"Bình yên." hắn nói.
"Cuối cùng — tôi đã biết — bình yên là gì."
Cô nắm tay hắn.
"Từ đầu — tôi đã muốn điều này."
"Từ khi nào?"
"Từ khi — tôi nhìn thấy anh — không còn là kẻ báo thù."
"Mà là — một người đàn ông — muốn sống."
🔥 3. Những ngày cuối cùng
Một ngày — cô phát hiện mình bị bệnh.
Không phải bệnh nhẹ.
Mà là — ung thư.
Hắn nhìn kết quả xét nghiệm.
Im lặng.
Rất lâu.
Rồi nói: "Chúng ta — sẽ chiến đấu."
"Together."
Cô nhìn hắn: "Anh sợ không?"
"Sợ." hắn nói thành thật.
"Tôi sợ — mất cô."
"Tôi đã mất tất cả — một lần."
"Tôi không muốn — mất cô."
Cô nắm tay hắn: "Anh không đơn độc."
"Tôi ở đây — cho đến cuối cùng."
💀 4. Hàn Thanh — Trở về
Khi Hàn Thanh biết tin — cô bé lập tức bay về.
"Mẹ ơi!"
"Con ơi!"
"Mẹ — mẹ đừng nói với con — là mẹ sẽ —"
"Không." cô nói. "Mẹ sẽ — chiến đấu."
"Như mẹ đã chiến đấu — suốt đời."
Hàn Thanh khóc.
Hắn đứng cạnh — không nói gì.
Nhưng nước mắt — đã rơi từ lâu.
🌙 Kết thúc chương 52