Chiếm Đoạt Vợ Của Kẻ Thù - Chương 61: Năm Mười Bảy — Hàn Thanh Trưởng Thành
Mười bảy năm trôi qua kể từ đêm cưới bị cắt đôi.
Hàn Thanh — con gái của Hàn Mặc Thần và Thẩm Thanh — giờ đã mười bảy tuổi.
Cô bé đã lớn thành một thiếu nữ đẹp, thông minh, và mạnh mẽ như cả cha lẫn mẹ.
⚠️ 1. Cô Gái Mới Lớn
Hàn Thanh đứng trước gương, nhìn chính mình.
Đôi mắt — giống mẹ: sâu, sắc sảo.
Gương mặt — giống cha: lạnh lùng bên ngoài, ấm áp bên trong.
Và tính cách —
"Thanh ơi!" mẹ gọi từ dưới nhà. "Xuống ăn sáng!"
"Con xuống ngay!"
Cô bé chạy xuống cầu thang.
⚠️ 2. Một Gia Đình Bình Thường
Bàn ăn sáng — đầy tiếng cười.
Hàn Mặc Thần ngồi đầu bàn, đọc báo.
Thẩm Thanh ngồi đối diện, rót trà.
Hàn Thanh ngồi cạnh mẹ, cười:
"Mẹ ơi! Hôm nay con có bài thuyết trình."
"Về cái gì?"
"Về — gia đình."
Hàn Mặc Thần ngẩng lên: "Gia đình nào?"
"Gia đình — của con." cô bé nói.
"Bố, mẹ, và con."
Thẩm Thanh nhìn chồng: "Anh thấy sao?"
"Bình thường." hắn nói, nhưng mỉm cười.
⚠️ 3. Hành Trình Đến Trường
Hàn Thanh đến trường — trong xe của bố.
"Con có muốn bố đón không?" Hàn Mặc Thần hỏi.
"Không cần ạ." cô bé nói. "Con tự đi được."
"Bố lo."
"Bố luôn lo." cô bé cười. "Nhưng con — đã mười bảy rồi."
Hàn Mặc Thần nhìn con gái qua gương.
"Đúng." hắn nói. "Con đã lớn."
"Lớn — hơn bố nghĩ."
⚠️ 4. Người Bạn Thân — Tên Tuấn
Ở trường, Hàn Thanh có một người bạn thân.
Tên cậu ấy — Tuấn.
Cậu ta cùng lớp, cùng nhóm học, và —
"Thanh ơi!" Tuấn gọi. "Hôm nay cậu có bài thuyết trình đúng không?"
"Đúng."
"Tớ sẽ hỗ trợ."
"Cảm ơn."
Hàn Thanh nhìn Tuấn.
Cậu ta — tốt.
Nhưng có điều gì đó —
"Tuấn ơi." cô bé hỏi. "Gia đình cậu — thế nào?"
Cậu ta im lặng.
Rồi nói: "Tớ không có gia đình."
"Không có?"
"Tớ — mồ côi."
Hàn Thanh đứng im.
"Xin lỗi." cô bé nói. "Tớ không biết."
"Không sao." Tuấn cười. "Tớ đã quen rồi."
Nhưng Hàn Thanh cảm thấy — có điều gì đó không đúng.
Có điều gì đó — đang ẩn giấu.