Giả Vờ Đứng Đắn - Chương 6: Nơi Anh Giấu Cô
Chiếc xe dừng lại — trước một biệt thự lớn.
Đường Hinh không nhận ra nơi đây.
"Anh đưa em đi đâu?"
Tần Triệt không trả lời.
Anh kéo cô vào trong.
Cửa đóng.
Khóa.
⚠️ 1. Phòng Ngủ Tối
Anh đẩy cô vào phòng ngủ.
Cô ngã xuống giường.
Lưng cô chạm vào ga giường lạnh.
Anh đứng trước cửa.
Ánh sáng từ hành lang chiếu vào — làm nửa mặt anh tối.
Nửa sáng.
Đủ để cô thấy — đôi mắt anh đang bùng cháy.
🩸 2. Cô Cố Thoát
Đường Hinh đứng dậy.
"Cô định đi đâu?"
"Anh nhốt em?"
Anh không trả lời.
Chỉ cởi áo khoác.
Ném xuống sàn.
Đường Hinh lùi lại.
"Anh..."
"Cô nghĩ cô có thể biến mất?" anh hỏi.
Giọng anh — thấp.
Như tiếng sấm trước bão.
"Cô nghĩ cô có thể quên — đêm đó?"
⚠️ 3. Đêm Địa Ngục Bắt Đầu
Anh đến gần.
Từng bước.
Chậm.
Như mèo săn mồi.
Đường Hinh lùi.
Cho đến khi lưng cô chạm tường.
Không còn đường lui.
"Anh... anh đừng..."
"Tại sao không?"
Anh đặt tay lên tường — hai bên đầu cô.
Cô bị kẹt.
Không thể trốn.
"Tần Triệt..."
"Cô gọi tên anh."
Anh cúi xuống.
Gần đến mức hơi thở họ — chạm nhau.
"Không phải 'anh'."
"Mà là — 'em'."
🖤 4. Người Đàn Ông Điên Cuồng
"Anh điên rồi."
Cô đẩy ngực anh.
Không nhúc nhích.
Anh quá mạnh.
"Anh điên vì em?"
"Tôi không điên."
Anh nắm cằm cô.
Bắt buộc cô nhìn anh.
"Điên vì cô."
"72 giờ."
"72 giờ không có cô — trong tầm mắt."
"72 giờ — tôi phát điên."
Cô nhìn anh.
Mắt anh — đỏ như lửa.
🔴 5. Lời Tuyên Bố
"Cô thuộc về tôi."
"Không phải vì tôi muốn."
"Mà vì — cô đã thuộc."
"Từ đêm đó."
"Từ khi cô nằm dưới thân tôi."
"Rên rỉ tên tôi."
"Cho đến khi cô không còn sức."
Đường Hinh đỏ mặt.
"Anh..."
"Tôi không hỏi cô."
Anh hôn cô.
Mạnh.
Không từ bi.
Không dịu dàng.
Như muốn nuốt chửng cô.
🩸 6. Đêm Đó Không Có Mây Mưa
Anh đè cô xuống giường.
Cô không kháng cự.
Không phải vì sợ.
Mà vì — cô cũng muốn.
Cô đã nhớ anh.
Nhớ mùi anh.
Nhớ hơi ấm anh.
Nhớ cảm giác — khi anh ở bên.
"Em nhớ anh?"
Anh hỏi — trong bóng tối.
Không trả lời.
Chỉ siết chặt vai anh.
Và anh hiểu.
Đêm đó — họ không ngủ.
Chỉ yêu.
Điên cuồng.
Không kiểm soát.