Giả Vờ Đứng Đắn - Chương 7: Sáng Hôm Sau — Cô Không Thể Đi
Ánh sáng xuyên qua rèm cửa.
Đường Hinh mở mắt.
Người đau nhức.
Khắp nơi.
Cô nhìn sang — anh đã không còn bên cạnh.
⚠️ 1. Căn Phòng Không Cửa Ra
Cô đứng dậy.
Đi về phía cửa.
Nắm tay cửa.
Ấn.
Không mở được.
Khóa.
"Anh khóa em?"
Cô gào.
Không ai đáp.
Cô đi về phía cửa sổ.
Cửa sổ cũng không mở được.
Bị hàn kín.
Như phòng giam.
🩸 2. Người Phụ Nữ Quay Lại
Cửa mở.
Người phụ nữ vest đen bước vào.
Mang bữa sáng.
"Tôi đói."
"Cô phải ăn."
"Tại sao tôi phải nghe bà?"
Người phụ nữ đặt khay xuống.
"Đây là quy tắc."
"Người đàn ông đó — ông chủ — đã ra lệnh."
"Tôi chỉ tuân theo."
⚠️ 3. Câu Hỏi Về Tần Triệt
"Anh ấy ở đâu?"
"Không trả lời được."
"Bao giờ em được đi?"
"Không biết."
"Cô phải hỏi ông chủ."
Đường Hinh nắm tay người phụ nữ.
"Bà biết gì?"
"Bí mật."
"Bí mật gì?"
Người phụ nữ nhìn cô.
" Bí mật — sẽ giết chết cô — nếu cô biết."
🖤 4. Điện Thoại Của Tần Triệt
Đêm đó, điện thoại của cô rung.
Số lạ.
Nhưng cô nhận ra giọng.
"Tôi đến."
"Tần Triệt?"
"Không được phép đi đâu."
"Anh nhốt em?"
"Tôi bảo vệ em."
"Bảo vệ? Đây là nhốt!"
"Em không hiểu."
"Có người muốn em chết."
Đường Hinh đứng im.
"Ai muốn em chết?"
Anh im lặng.
Rất lâu.
Rồi nói:
"Người mà em không ngờ tới."
🔴 5. Đêm Không Ngủ
Đêm đó, Đường Hinh không ngủ được.
Cô nhớ lại — những người cô đã gặp.
Những bí ẩn.
Những kẻ thù.
Có ai muốn cô chết?
Có ai đứng sau tất cả?
Và Tần Triệt — anh biết gì?
Cô siết điện thoại.
Nhưng không gọi lại.
Sợ.
Không phải sợ anh.
Mà sợ — sự thật.
🩸 6. Sáng Ngày Thứ Ba
Sáng ngày thứ ba.
Tần Triệt xuất hiện.
Mặt anh — mệt mỏi.
Nhưng đôi mắt — vẫn sáng.
"Em ổn không?"
"Anh hỏi em?"
"Tôi nhốt em."
"Nhưng tôi vẫn quan tâm."
Cô nhìn anh.
"Thật sao?"
"Thật."
Anh ngồi xuống giường.
Cạnh cô.
"Em có biết — tại sao tôi từ chối em — suốt thời gian đó?"
Cô im lặng.
"Vì em giống một người."
"Ai?"
"Một người phụ nữ — đã làm tôi đau."