Giả Vờ Đứng Đắn - Chương 16: Người Phụ Nữ Mạnh Nhất
Ngày tuyên bố thừa kế.
Đường Hinh mặc vest đen.
Tóc buộc cao.
Đứng trên sân khấu.
⚠️ 1. Buổi Họp Báo
Hàng trăm phóng viên.
Hàng trăm camera.
"Tôi là Đường Hinh."
"Tôi sẽ là người thừa kế — Tập đoàn Đường."
Lâm Đình Đức đứng trong đám đông.
Nhìn cô.
Mỉm cười.
Như thể đã biết — cô sẽ đến.
🩸 2. Lời Khiêu Khích
Sau buổi họp báo.
Lâm Đình Đức đến gần.
"Chúc mừng cô."
"Cảm ơn."
"Cô biết không? Chị tôi — cũng từng đứng đây."
"5 năm trước."
"Cô giống bà ấy — đến mức anh có cảm giác — bà ấy đã sống lại."
"Tại sao anh nói vậy?"
"Bởi vì — cô sẽ có kết cục — giống bà ấy."
🔴 3. Câu Trả Lời Của Đường Hinh
"Cô không sợ."
"Em biết sự khác biệt giữa cô và chị anh — là gì không?"
"Khác gì?"
"Chị anh — sợ."
"Còn tôi — không."
"Anh có thể giết tôi."
"Nhưng anh không thể — khiến tôi sợ."
Lâm Đình Đức nhìn cô.
"Anh thấy em — thú vị."
"Anh muốn em — thuộc về anh."
"Tôi không thuộc về bất cứ ai."
"Trừ — tôi chọn."
🖤 4. Đêm Hôm Đó
Tần Triệt đến phòng cô.
"Em làm tốt lắm."
"Cảm ơn anh."
"Anh có lo lắng không?"
"Lo."
"Anh lo — vì Lâm Đình Đức sẽ không dừng lại."
"Em biết."
"Vậy sao em—"
"Vì em không sợ."
Anh ôm cô.
Lần đầu tiên — anh thể hiện sự yếu đuối.
"Em đừng chết."
"Anh sẽ không chịu được — nếu mất em."